uỗng nhỏ vô vạc thuốc của Neville. Bây giờ món thuốc Neville bào chế đã có màu xanh. Thầy nhễu vài giọt xuống cổ họng con Trevor. 
Trong tích tắc mà con Trevor nuốt mấy giọt thuốc, cả phòng học im phăng phắc . Rồi một tiếng nổ bụp vang lên, và con nòng nọc Trevor ngoe nguẩy bơi trong lòng bàn tay của thầy Snape. 
Bọn nhà Gryffindor hè nhau vỗ tay hoan hô. Thầy Snape, vẻ cáu kỉnh hết chỗ nói, rút trong túi áo chùng của thầy ra một cái chai nhỏ, rót vài giọt lên con Trevor và con cóc thình lình tái xuất hiện, đã trưởng thành hoàn toàn . 
"Trừ nhà Gryffindor năm điểm ." 
Tiếng thầy Snape vang lên làm tắt ngấm mọi nụ cười trên gương mặt học sinh nhà Gryffindor. Lý do trừ điểm là: 
"Hermione, tôi đã bảo trò không được giúp Longbottom mà trò không chịu nghe. Lớp học giải tán ." 
Harry, Ron và Hermione trèo lên bậc thềm đến Tiền sảnh . Harry vẫn còn nghĩ lẩn quẩn về những điều Malfoy nói . Ron thì nổi cáu về vụ thầy Snape. Nó chì chiết Hermione: 
"Trừ nhà Gryffindor năm điểm chỉ vì món thuốc được bào chế đúng! Tại sao bồ không nói dối, Hermione? Lẽ ra bồ phải nói là tự một mình Neville bào chế ra món thuốc đó chứ!" 
Nhưng không nghe Hermione trả lời . Ron nhìn quanh quất: 
"Ủa, bạn ấy đâu rồi ?" 
Harry cũng quay lại nhìn quanh. Bây giờ tụi nó đang đứng ở đầu bậc thềm, quan sát những học sinh khác đi ngang qua tụi nó đến Đại Sảnh đường để ăn trưa. Ron nói, giọng nghiêm trọng: 
"Bạn ấy đi ngay đằng sau mình mà ." 
Malfoy đi ngang qua, hai bên là Crabbe và Goyle. Nó nở nụ cười tự mãn với Harry rồi biến mất . Harry kêu: 
"Kìa, bạn ấy kìa ." 
Hermione đang vội vã leo lên bậc thềm, thở hơi gấp một tý, một bàn tay cô bé túm chặt cái túi xách của mình, tay kia dường như giấu cái gì dưới vạt trước của cái áo chùng . Ron nói: 
"Làm sao bồ làm được chuyện đó ?" 
Hermione nhập bọn với hai bạn, hỏi lại: 
"Chuyện gì ?" 
"Mới phút trước bồ còn ở ngay phía sau lưng tụi này, mà chỉ một phút sau bồ đã lại ở tuốt dưới bậc thềm cuối của cầu thang rồi ." 
Hermione có vẻ hơi bối rối: 
"Cái gì ? À ... mình phải trở lại lấy một thứ . Ối, không..." 
Một đường rách làm tét cái túi xách của Hermione. Harry không lấy làm lạ chút nào . Nó có thể thấy cái túi bị quá tải, với ít nhứt một tá sách dầy cui nặng ịch nhét trong đó . Ron hỏi: 
"Việc gì bồ phải vác hết những thứ này đi theo?" 
Hermione nói hụt hơi: 
"Bồ biết mình theo học bao nhiêu môn không? Bồ không thể cầm nổi mấy cuốn này giùm mình hay sao?" 
Ron lật mấy cuốn sách Hermione đưa nó, thốt kêu: 
"Nhưng... bồ đâu có học mấy môn này bữa nay. Môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám có lớp vào chiều nay mà!" 
Hermione đáp mập mờ: 
"Ờ ..." 
Cô bé lại nhét hết sách vở vô túi xách như cũ . Rồi cô bé bỏ đi, hướng về phía Đại Sảnh đường, nói thêm: 
"Mình hy vọng bữa trưa nay có món gì ngon ngon. Mình đang đói muốn chết luôn." 
Ron hỏi Harry: 
"Bộ bồ không cảm thấy là Hermione đang có điều gì đó không chịu nói cho tụi mình biết sao?" 


***** 

Khi bọn trẻ đến lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám để học bài đầu tiên thì giáo sư Lupin vẫn chưa có mặt ở đó . Bọn chúng bèn ngồi xuống, lấy sách, giấy da, và viết lông ngỗng ra, rồi tán dóc cho đến khi thầy Lupin bước vào lớp . Thầy mỉm cười mơ hồ và đặt cái cặp cũ kỹ tồi tàn của thầy lên bàn giáo viên. Trông thầy vẫn xoàng xĩnh như từ trước tới giờ, nhưng có vẻ khỏe mạnh hơn hồi ở trên xe lửa, như thể đã được ăn vài bữa no nê. Thầy nói: 
"Chào các trò . Các trò hãy vui lòng cất hết sách vào cặp . Hôm nay là bài học thực hành, các trò chỉ cần đến cây đũa phép mà thôi." 
Cả lớp cất sách đi, vài người trao đổi nhau cái nhìn tò mò . Trước đây, tụi nó chưa từng thực hành Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám bao giờ . Ấy là không kể buổi học đáng nhớ năm ngoái, khi thầy giáo cũ dạy môn này mang vào lớp cả một cái chuồng chứa đầy bọn yêu nhí rồi thả chúng ra. 
Giáo sư Lupin nói khi mọi người đã sẵn sàng: 
"Tốt lắm . Mời các trò làm theo tôi." 
Bọn học trò hơi bối rối nhưng mà thích thú đứng dậy đi theo giáo sư Lupin ra khỏi phòng học . Ông dắt bọn trẻ đi dọc một hành lang vắng vẻ rồi quẹo qua một góc, ở đó cái mà bọn trẻ nhìn thấy trước tiên là con yêu tinh Peeves. Nó đang lộn đầu xuống đất, cất cẳng lên trời, lơ lửng giữa không trung, và đang nhét kẹo cao su vô cái lỗ khóa gần nhứt . 
Khi giáo sư Lupin đến cách Peeves chừng hai thước, con yêu tinh mới ngẩng đầu lên. Nó ngọ nguậy hai bàn chân có những ngón chân cong quèo và hát toáng lên: 
"Lupin khùng, Lupin điên 
Lupin khùng, Lupin điên" 
Xưa nay Peeves hầu như luôn luôn hỗn hào bất trị như vậy, tuy cũng biết bày tỏ ít nhiều kính trọng kiểu gì đó đối với các giáo sư. Mọi người đều nhìn giáo sư Lupin để xem ông phản ứng ra sao về chuyện này . Bọn trẻ ngạc nhiên thấy giáo sư Lupin vẫn mỉm cười . Ông nói một cách dễ thương: 
"Nếu tôi là chú em, thì tôi sẽ gỡ bỏ hết cao su dính trong mấy lỗ khóa đó . Để vậy, coi chừng thầy Filch sẽ khó có thể vô trong đó lấy chổi ." 
Thầy Filch giám thị trường Hogwarts, một phù thủy bất bài, tính tình nóng nảy, người tiến hành cuộc chiến thường xuyên chống bọn học trò và, đúng vậy, chống cả Peeves nữa . Nhưng Peeves chẳng mảy may bận tâm đến những lời giáo sư Lupin nói, ngoài chuyện bỏ hai ngón tay vào miệng huýt sáo thật to. 
Giáo sư nhẹ thở dài và rút cây đũa phép ra. Thầy ngoảnh đầu lại nói qua vai mình với đám học trò: 
"Đây là một lời nguyền nho nhỏ rất hữu ích, các trò hãy quan sát cho kỹ ." 
Ông giơ cây đũa phép lên tầm cao ngang vai, đọc: "waddiwasi!", rồi chĩa đầu đũa vào Peeves. Bằng sức mạnh của một đầu đạn, miếng kẹo cao su văng ra khỏi lỗ khóa và phóng thẳng vô lỗ mũi bên trái của Peeves. Con yêu tinh lộn mèo như cơn lốc, bốc lên, chửi rủa và biến đi. 
Dean Thomas hết sức kinh ngạc: 
"Hết sẩy, thưa thầy!" 
Giáo sư Lupin cất cây đũa phép đi và nói: 
"Cám ơn, Dean. Chúng ta tiếp tục được chứ ?" 
Thầy trò lại tiếp tục đi tới, cả lớp bây giờ nhìn thầy Lupin xoàng xĩnh với một niềm kính trọng được tăng lên đáng kể . Thầy dẫn đám học trò đi xuống hành lang thứ hai và dừng lại, ngay bên ngoài cửa phòng hội đồng giáo viên. Thầy Lupin mở cửa rồi đứng qua một bên nói: 
"Mời vào bên trong." 
Phòng hội đồng giáo viên là một phòng ốp gỗ đầy những cái ghế để lộn xộn không ai ngồi, trừ một cái . Giáo sư Snape đang ngồi trên một cái ghế bành thấp . Đôi mắt thầy Snape sáng long lanh và môi thầy thấp thoáng nụ cười nhạo báng độc địa . Giáo sư Lupin bước vào, khép lại cánh cửa phía sau lưng. Giáo sư Snape bèn nói: 
"Cứ để cửa mở, Lupin. Tôi chẳng hứng thú chứng kiên trò này lắm đâu." 
Rồi thầy Snape đứng dậy, sải bước đi ngang qua bọn học trò, tấm áo chùng đen của ông phồng lên phơ phất sau bước chân. Đến cửa, giáo sư Snape quay ngoắt một vòng trên gót, và nói: 
"Có lẽ chưa ai khuyến cáo ông, ông Lupin à, nhưng lớp này có một trò tên là Neville Longbottom. Tôi muốn khuyên ông đừng có giao cho trò đó bất cứ việc khó khăn nào, trừ khi có trò Hermione nhắc tuồng bên tai nó ." 
Neville đỏ mặt . Harry nhìn thầy Snape trừng trừng; hành hạ Neville ở ngay trong lớp thầy đã đủ tệ rồi, giờ lại còn làm cái chuyện đó ngay trước mặt các giáo viên khác . 
Giáo sư Lupin nhướn chân mày lên: 
"Tôi đang trông mong Neville sẽ giúp tôi trong giai đoạn điều hành thứ nhứt, và tôi chắc chắn là trò ấy sẽ thực hiện điều đó một cách đáng nể ." 
Mặt Neville càng đỏ thêm, như không thể đỏ thêm được nữa . Môi thầy Snape cong lên, nhưng ông bỏ đi, đóng cánh cửa kêu một cái rầm . 
Giáo sư vẫy tay ra hiệu cho cả lớp đi về phía cuối phòng: 
"Thôi, bắt đầu ." 
Cuối phòng không có gì cả ngoại trừ một cái tủ áo cũ mà các giáo sư thường cất những tấm áo chùng dự trữ . Khi giáo sư Lupin bước đến đứng cạnh bên cái tủ áo thì cái tủ bỗng nhiên lảo đảo lắc lư, dộng bức tường ầm ầm . 
Vài đứa học trò nhảy lùi lại cảnh giác . Giáo sư Lupin bèn bình thản nói: 
"Chẳng có gì đáng sợ cả . Trong đó có một Ông Kẹ ." 
Hầu hết lũ học trò đều cảm thấy đó chính là cái đáng sợ . Neville nhìn thầy Lupin với ánh mắt chỉ còn có hãi hùng, và Seamus thì nhìn cái nắm đấm cửa tủ đang kêu lách cách với vẻ lo lắng bồn chồn . 
Giáo sư Lupin giảng giải: 
"Mấy Ông Kẹ khoái những nơi đóng kín tối tăm, như tủ quần áo, gầm giường, chạn tủ dưới gầm chậu rửa bát ... Có một lần tôi bắt gặp một Ông Kẹ trú ngụ ngay trong một cái đồng hồ đứng cổ lỗ sĩ . Ông Kẹ này mới dọn vô đây vào trưa ngày hôm qua, và tôi đã xin phép ông Hiệu trưởng yêu cầu các giáo viên cứ để mặc nó ở đó để cho học sinh năm thứ ba có dịp thực tập . Vậy câu hỏi đầu tiên mà các trò phải tự hỏi là: Ông Kẹ là gì ?" 
Hermione giơ tay lên ngay: 
"Đó là một con ma thay hình đổi dạng . Nó có thể đội lốt bất cứ cái gì mà nó tưởng làm cho chúng ta sợ nhứt ." 
Giáo sư Lupin nói: 
"Đúng lắm . Tôi cũng không thể nào giải thích rõ ràng hơn Hermione được ." 
Mặt Hermione sáng rực lên. Giáo sư Lupin nói tiếp: 
"Như thế khi Ông Kẹ còn ngồi trong bóng tối, nó chưa mang một hình dạng nào hết . Nó chưa biết cái nào sẽ hù dọa được người ở bên ngoài cánh cửa . Chưa có ai từng được biết một Ông Kẹ thì trông như thế nào khi nó ở một mình . Nhưng khi tôi thả nó ra khỏi tủ thì nó lập tức trở thành bất cứ cái gì mà mỗi chúng ta sợ nhứt ." 
Neville thốt lên mấy tiếng ú ớ khiếp đảm, nhưng giáo sư Lupin phớt lờ đi, nói tiếp: 
"Điều này có nghĩa là chúng ta có một thuận lợi lớn lao so với Ông Kẹ trước khi chúng ta bắt đầu . Trò có biết là gì không, Harry?" 
Suy nghĩ câu trả lời khi bên cạnh là một Hermione cứ nhấp nha nhấp nhổm trên gót giày với cánh tay giơ tuốt trên cao quả là rất ư khó khăn, nhưng Harry cũng tìm được câu trả lời: 
"Ơ... bởi vì chúng ta có nhiều người, Ông Kẹ không biết nên đội lốt nào ." 
"Chính xác!" 
Cánh tay của Hermione đành hạ xuống thất vọng . Giáo sư Lupin nói tiếp: 
"Luôn luôn nên có nhiều người khi xử lý Ông Kẹ . Con ma đội lốt sẽ bối rối . Nó nên đội lốt gì, một cái xác không đầu hay một con sên ăn thịt sống ? Có một lần tôi thấy một Ông Kẹ phạm chính cái sai lầm đó: toan hù dọa hai người cùng một lúc và tự biến mình thành một nửa con sên. Không đến nỗi ghê lắm . 
"Bùa chú để giải tà Ông Kẹ đơn giản thôi. Tuy nhiên cũ